Lâm Nhân Nhân bẻ ngón tay, vạch tội từng điều một: "Thứ nhất, ngôi vị của hắn bất chính. Ai mà chẳng biết phụ thân hắn là Chân quân tiền nhiệm? Hắn có thể ngồi lên ghế Thánh tử, chẳng qua cũng chỉ dựa vào sự nâng đỡ của Định Tuệ chân quân và uy danh của phụ thân hắn mà thôi."
"Thứ hai, bản tính hắn phong lưu, khắp nơi lưu tình. Trong ngoài tông môn, số nữ tu dây dưa với hắn nhiều không đếm xuể, chuyện này trong lòng Chân quân ngài hẳn phải rõ. Mà Lâm Nhân Nhân ta, đời này chỉ động lòng với người thủy chung chuyên nhất."
Nói đến đây, trong đầu nàng chợt lóe lên bóng dáng Trương Tiên, vô cớ cảm thấy có chút chột dạ.
"Thứ ba, hắn tự cao tự đại, thực chất chỉ là thùng rỗng kêu to. Ngộ tính hay tâm tính đều thuộc hàng tầm thường, chẳng qua nhờ tài nguyên đắp nặn thành mà thôi. Nếu bắt ta phải ở chung một phòng tu luyện với hạng người này, chỉ e chứng sạch sẽ của ta lại tái phát, tâm thần bất an, thà rằng cứ để ta một mình cho thanh tĩnh còn hơn."




